Thứ Bảy, 25 tháng 10, 2025

 

Mỗ - Chm phy (;)

 

Mỗ  đặt cho mình  cái tên Chấm Phảy để tự trừng phạt !

Mỗ, hồi con trẻ thanh niên thích đùa với bạn bè, nhất là bạn chơi thân,  hay đặt tên cho những bạn bè có nét riêng đặc biệt để gọi cho vui. Bạn bè cũng khoái mỗ đùa vui như thế. Một bạn, khi tuổi ngoại tứ tuần rồi mà vẫn chưa vợ, khó yêu, không dám gần phụ nữ, ..  có thể ế  mất, mỗ đặt cho cái tên Evo, (ế vợ), nghe như tiếng Lào. cái tên đó được lưu truyền rộng, mãi cho đến khi  bạn cưới được vợ  thì mới xoá được tên Evo, và trở lại tên chính danh trong “khai sinh”. Một bạn khác, do bị ,  thương thời đánh Mỹ,   một chân  đi hơi  lệch, bước mạnh bước nhẹ, mỗ liền đặt cho ban cái tên Chấm Phảy. Sau mỗ thấy, đặt tên bạn  như thế thật không nên, là xúc phạm vào tật nguyền của bạn, nhất là bạn là thương binh  Nhưng đã chót rồi, mỗ mong bạn thứ lỗi, do mỗ hơi bị “ngu” vô tư. Cậu ta cũng thông cảm, coi chỉ là chuyện vui đùa thôi mà. Cho đến gần đây, mỗ bị viêm khớp gối, chữa mãi, thuốc thang nhiều lắm, hàng tháng phải đến bệnh viện Hữu nghị xin thuốc uống,  có đỡ nhưng không khỏi. thầy thuốc bảo phải kiêng đủ thứ , bia, rượu, mỡ và những thứ nhiều đạm ,thế có khổ không cơ chứ, mỗi lần tết đến mỗ kém vui. Đến giờ phút này Mỗ đi lại kiểu phảy chấm như bạn. Mỗ rất ân hận! Đối với   bạn Chấm Phảy,  chỉ là  đùa vui vô ý thức mà thôi, nhưng dù sao mình cũng có lỗi, thâm chí có tội. Câu tục ngữ  “Cười người hôm trước hôm sau người cười” vận vào bản thân mỗ, chính xác.

 

 Mỗ phải đến nhà Chấm Phảy để “tạ tội” và nhận sự trừng phạt. Nhưng ông  bạn lại rất vui, bắt tay: “chúng ta đều chấm phảy, thôi thế này, tôi là “Chấm Phảy A” còn ông là “Chấm Phảy B” . Bạn đem rượu ra, mặc dù mỗ  phải kiêng nhưng cũng nâng cốc: Chúng ta cùng CHẤM PHẢY! Rất zui he…he!

Từ hôm đó , thấy đỡ đau hẳn, đi lại “chấm phảy” vưỡn còn nhưng cảm giác không rõ. Có lẽ mỗ đã làm trọn phận sự nên tâm linh trở nên thanh thản, thiên hạ, trời phật không cố chấp, sẵn sàng tha thứ cho những kẻ biết ăn năn hối lỗi. Hãy vui lên, bệnh sẽ dần dần ổn định đấy Chấm Phảy B ơi !

Đến nay, đã hơn hai thập kỷ rồi, tuổi đã cao, bát thập rồi , chân lại đau, đi rất chậm, đó là tất nhiên của quy luật tuổi tác, chẳng ai trừng phạt cả, đi đâu cũng phải cầm gậy, mỗ  tự cho mình cái tên Chấm phẩy như cũ. Nhưng vui, Hi…hi !

 

Thứ Bảy, 18 tháng 10, 2025

 

CHIM và BƯỚM

                                                                     

          Ngày 8/3 và ngày 20/10, ngày của cánh đằng ấy, tớ viết một bài để chúc mừng. Tớ không viết về chuyện chính trị, hoặc khen, tâng bốc, nịnh bợ, để đằng ấy phổng mũi, hoặc chê bôi để đằng ấy tức tối, mà hoàn toàn viết về những chuyện vui, rất vui có thật 100% trong đời sống thường ngày, trong quá khứ, và cả trong tương lai.

        Cánh đằng ấy có bướm, cánh đàn ông chúng tớ có chim.Tớ không đùa tếu đâu nhé, nói rất nghiêm túc đấy, (he…he!).“Chim và bướm” là tài sản vô giá của người, của dân tộc, luôn được giữ gìn và bảo vệ để làm cho nòi giống phát triển. Trong đời sống thì bướm quý hơn chim. Bướm, các nhà khoa học gọi là cửa mình, bởi nó là cửa của tử cung. Nơi sinh ra con người…, cả vua, chúa, các lãnh tụ nguyên thủ quốc gia, vân vân…,  xin vô phép, kể cả xúc vật. Trong đời sống, cung” là ngôn từ chỉ những nơi cao quý, sang trọng (cung vua chúa, cung đình, cung điện, cung văn hóa, cung trăng…).  Vua mới được ở trong cung,  hoàng hậu, phi tần cũng chỉ ở phía hậu cung. Cửa  cung  rất oai nghiêm và nghiêm ngặt, chỉ các quan đại thần khi được vua vời mới được qua lại. Tử cung cũng là “cung”. Bướm là cửa tử cung, muốn  vào  phải được luật pháp  cho phép. (He…he..!)

    Thời đại ngày nay “bướm” còn được coi ví như “chân lý” (Có con người từ chân lý sinh ra). Chân lý trừu tượng được hình tượng, cụ thể hóa, rất cao, rất hoành tá tráng. Những con người khác thường, những con người oanh liệt mới được sinh ra từ  chân lý.  Còn loại người như tớ và… chỉ sinh ra từ BƯỚM.

 

Bướm quý như thế, người đời muốn được thơm lây nên thường hay dùng để đặt tên. Có nhà  đặt ngay tên con gái là L.., lấy ví dụ:” Hai đứa cùng bằng tuổi nhau mà cái L.. nhà bà lớn quá, lớn hơn cái Thớt nhà tôi!”, hoặc “L.. ơi, con đói rồi à, nín đi, mẹ lấy cơm cho L.. mẹ ăn! ” (Tiếu lâm VN). Nhiều nơi, nhiều  địa  phương dùng để đặt tên làng, tên phố,…tạo nên ấn tượng, người đời khó quên: 

 

 

 

                                                                                                                                                                        

 

 

    Ảnh cóp tren mạng internet

 

Đằng ấy thấy chửa ! Nhà nước cũng phải giành 2 ngày vui cho phía đằng ấy, ngày 20/10 và ngày 08/03 (ngày của quốc tế). Đến hẹn lại lên, hễ cứ đến ngày ấy là thiên hạ, các văn nghệ sĩ lại rùm beng, hoa đắt như tôm tươi, thiếp  

mừng bay tung tăng, thơ ca, báo chí, truyền hình lại  được  dịp …Đến ngày ấy bọn  (chim), chúng tớ phải chăm chỉ, được vinh dự làm vua bếp, tự giặt hộ bà xã quần áo của chính  mình

 Nhân ngày 20/10, tớ chúc mừng đằng ấy, được nhàn hạ và vui, có nhiều hoa, nhiều thiệp mừng nhiều thơ tặng …(He…he!)     

Câu ca dao dân gian:

                        Công cha như núi Thái sơn

                 Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra.

Núi Thái sơn (chim) cao mấy  cũng cũng đo được, nhưng nước trong nguồn  (bướm) chảy ra,  không thể đong đo được. Cha kính, mẹ thờ là vậy.       

 

 

Thứ Ba, 7 tháng 10, 2025

 

ÔNG HỢP

 Ngày giỗ: 15-11 Âm lịch

     Ông Hợp sinh năm 1926 (Bính Dần), (lý lịch năm  2928 ). Còn nhỏ đặt tên là Hạp, sau vào  bộ đội Ông đổi tên là Hợp, từ đó đến nay gọi là ông Hợp (ít người gọi là Hạp)

Ông đi hoc sớm, còn nhỏ  hoc lớp đồng ấu  Vũ xá (tương đương với vỡ lòng ngày nay). Sau đó hoc tiểu học  huyện  Phong Doanh ( tại Thượng Đồng).  Ông   học trung học ở  Nam định.

      Sau khi Pháp chiếm lại Nam định, Ông bỏ học, về làng Tống xá, quê nhà, tham gia phong trào Dân quân .

       Năm 1948, Ông đổi tên là Hợp, trốn gia đình tòng  quân  vào bộ đội huyện, (tự bỏ nhà đi, khi đó chưa có luật nghĩa vụ quân sự). Gia đình biết nhưng không tìm về, bố mẹ nghĩ nhà có ba con trai, Hạp, con lớn tòng quân  chống Pháp xâm lược là hạnh phúc cho gia  đình, lợi cho tổ quốc.  Quá phấn khởi, anh bộ đội trẻ thường xuyên đưa đơn vị mình về nhà  nghỉ, và còn đem nhiều bao gạo của nhà ủng hộ đơn vị bộ đội, khi  bộ  đội  thiếu ăn .

      Đến khoảng 1950 (không rõ năm tháng) Ông được kết nạp   Đảng Cộng sản Đông dương  (nay là Dảng CSVN). Thấy Ông có trình độ văn hóa, đơn vị cho đi học lớp y tá để phục vụ trong quân đội.

      Sau hòa bình đến năm 1958 Ông được đi học y sĩ, học xong ông chuyển ngành vào làm ở Tổng cục đường sắt . Sau chuyển về công tác tại bệnh viện Lạc quần (Nam định), rồi về ty  y tế   Nam định  (nay là sở y tế).

       Đến 1960, Ông được đi học Đai học chuyên tu y tế thành Bác sĩ. Tốt nghiệp ra trường Ông về bộ Y tế công tác ở cục Đào tạo, vụ Tổ chức cho đến khi nghỉ hưu.

       Trong thời gian công tác, Ông không được đi nước ngoài học, nhưng thường hay được đi công tác ở các nước Pháp, Thái lan, Đức,… Trước khi hưu, Ông dược đi Liên xô một năm làm điều trị về Y học cổ tryền.

       Ông nghỉ hưu đã hơn 30 năm, sống với gia đình nhỏ và các cháu ở Hà nội. Nhưng ông là con trưởng nên thường xuyên về quê những ngày giỗ chạp, thăm ông bà, chăm sóc  ông  bà, chữa bệnh khi ông bà và  người nhà khi ốm đau, kể cà bà con họ hàng và làng xóm.

      Cả cuộc đời sống ở mọi nơi, mọi lúc, Ông chủ yếu làm y tế. không bảo giờ bị khiển trách, kỷ luật, bị người chê, kẻ trách. Ông không rượu, bia thuốc lá, không nghiện ngập….

      Ông có nhiều công lao lo cho các cháu nội ngoại trong gia đình,  được các cháu yêu quý, coi như bố đẻ.

      Ông  sống với gia đình nhỏ, với vợ con, cháu chắt ở Hà nội, anh Tuấn con trai Ông, đích tôn của gia đình và sẽ là chi tộc trưởng, nhưng mất sớm, mới 64 tuổi ( năm 2022). Đến năm 2025, khi ấy 98 tuổi, Ông bị ốm nặng, phải nằm bệnh viện Hữu nghị điều trị.  Do tuổi  cao, bệnh trọng, điều trị không khỏi, đến 16 giờ 11, ngày 15, tháng mười một(tháng Tý), năm Ất Tỵ (24/1/ 2025)  Ông “ra đi” với tổ tiên ngay tại bệnh viện Hữu Nghị

       Ông Hợp thọ 98 tuổi, mất khi tuổi cao nhất làng Tống và họ Nguyễn văn. (A). Làng và họ tộc  muốn đưa Ông về an nghỉ trên “mảnh đất quê hương, nơi đã trộn “xương máu” cùng ông, cha, tổ tiên…, Ông  là trưởng tộc của một chi họ Nguyễn, con trưởng cụ Lộng (tức cụ Gián). Hôm ông mất, cùng với mong muốn của họ hàng làng quê, lễ tang phải được tổ chức long trọng ở quê, nơi chôn nhau cắt rốn  Nhưng do hoàn cảnh và điều kiện  phải đưa đến  nghĩa trang văn điển thiêu xác và để ở đó. Khi đưa ông, dân làng Tống và họ Nguyễn văn lên rất đông.  Khi thuận lợi có điều kiện sẽ đưa về quê cha, nơi chôn nhau cắt rốn để an nghỉ ngàn thu.

 

     Ti ế ng hát “Lý ng ự a ô !” !                          Năm 2026 năm con ng ựa , tác giả   xin bàn về ngựa   Ng ự a l à m ộ...