Chồng bị vợ dạy ...(he...he !)
Tập quán dân gian Việt nam, thường là
chồng day vợ, vợ không có quyền được dạy chồng (có, nhưng rất hiếm). Thời nay,
nam nữ bình đẳng nữ được tôn vinh nâng cấp nên chuyện vợ dạy chồng, có đấy. Tỷ
dụ, vợ trẻ day chồng già, gái xinh đẹp bắt nạt chồng xấu, vợ giầu trị
chồng nghèo, gái to khỏe nắm đầu ông xã dìm xuống nước (phim “Hoa cỏ may”), các
chị vợ yếu ớt, do được học hành nhiều nên cũng mưu mô lắm...
Mỗ xin kể một câu chuyện có thật, vui, rất vui
là đằng khác. Xin bắt đầu: Một anh chồng nọ cứ muốn dạy vợ con bằng “thượng
cẳng tay và hạ cẳng chân”, it có chuyện chỉ có chửi mắng, quát tháo hoặc
nặng lời khuyên dạy. Ngược lại, chị vợ cũng rất biết điều và khôn ngoan, nhường
nhịn, không muốn ồn ào trong nhà. Khi bất đồng với chồng chị lại tránh xa, khỏi
to tiếng và để khỏi việc “bé xé ra to”, con cái cũng nghe theo lời
chị. Khi nguôi nguôi chị mới quay trở về tươi cười, vui vẻ, coi như không có
chuyện gì xảy ra; thế là hòa cả nhà Anh chồng hơi khó biết điều, thi
thoảng vưỡn thượng hạ dạy vợ. Nhưng, việc gì cũng có giới hạn
“lim”, chịu đựng cũng có mức độ, khi chồng quá đà, nhất là muốn sĩ
diện ta đây... hoặc khi có chút ma men thì “tập quán dân gian” lại xảy ra tức
khắc. Chị đã nghĩ ra một mưu kế, mưu này chỉ có phụ nữ mới thực hiện được, rất
hay, rất bài bản, chắc chắn bạn đọc khó đoán ra được, lần này chị phải vận
dụng. Các ông chồng ạ! Thưa cấc ông, phụ nữ Việt nam cũng có nhiều mưu mô lấm
đấy, rất thông minh, kể cả việc nước lẫn viêc nhà. Chả thế mà Quốc tế có ngày
riêng cho phụ nữ (8/3), nhà nước ta cũng có ngày giành cho các bà đấy(20/10).
Chị vợ không đủ sức để thượng hạ tay chân như đức ông chồng, nhưng cũng phải
dùng mưu cho chồng một bài học để bỏ thói hung hãn bắt nạt, khinh vợ, coi
thường bà xã. Lần ấy, hai vợ chồng có to tiếng và anh cứ tự nhiên như ruồi,
xông vào đấm đá chị, chị không chạy, và không thèm chống đỡ và tránh như mọi
lần, mà ngay tức khắc chị luồn cúi xuống gầm chân anh tóm bộ hạ (xin lỗi, nôm
na gọi là dái) năm chặt bóp khá mạnh. Anh chồng đau quá không sao không dẫy ra
được, há mồm giơ tay kêu hự hự (!) chịu thua. Tuy vậy chị cũng không dám
bóp mạnh, sợ “thọt lên cổ” thì mất hết. chả còn gì. Chị cười (he ...he !), chơi
trò này còn hơn cả đấm đá. Thế là hòa cả làng. Lần thứ nhất chị day chồng!
Nhưng anh ta cứ vưỡn thế, không muốn bỏ cuộc dạy vợ. phải tìm cách đối
phó, có lẽ đàn bà chỉ có mỗi một cách ấy thôi coi như đặc hiệu, còn ngoải ra
thì.... Anh dùng mưu kế đặc biệt, kiếm một cái gáo dừa nho nhỏ, vừa vặn...,
khoan lỗ buôc dây chắc chắn, khi cần treo vào thắt lưng. Lần này anh ta đè đánh
vợ, như những lần trước, chị vơ cúi luồn tay bóp, nhưng sao nó rắn thế này, bóp
mạnh cũng không nổi, đành bải chịu thua. Anh ta hả hê, phải thế chứ!
Chị theo rõi, biết đó là cái gáo dừa anh chồng dấu chỗ kín đáo. Chị theo
dõi tìm thấy chỗ để, rồi nghĩ ra một mưu kế! Lấy mỡ gà trộn lẫn với mật
bôi vào trong cái gáo dừa. Mỡ gà thơm, mật ngọt làm cho kiến vàng tìm đến ăn.
Cùng lúc chị vợ gây sự, anh ta đeo gáo dừa vào, buộc treo thật chặt
vào thắt lưng sẵn sàng thượng hạ, lần này thì đừng có hòng. Chị vưỡn cứ im xem
sao (?). Thế là bị kiến vàng đốt vào bộ hạ, anh dẫy đành đạch, đau kêu, tháo
cái gáo dừa, chị xông vào giữ chặt dây, không cho chồng cởi. Chị đứng nhìn cười
khoái trí. Chị đã nghiên cứu trước, kiến vàng đốt thì rất đau, nhưng bộ hạ
không thể thọt lên cổ, vưỡn nguyên si. Anh thua hẳn, hứa từ nay
không dám đânh chị nữa. Chị cười rất to (Hô...Hô !). Lần thứ hai chị dạy
chồng.
Câu chuyên tạm dừng ở đây. Chắc chắn còn nhiều lần thắng
thua (hi...hi !). Thắng/thua chỉ ban ngày thôi, còn đêm khuya thua/
thắng thì không biết đâu mà lần, he…he!