Thứ Sáu, 21 tháng 11, 2025

 

                      Chồng bị vợ dạy ...(he...he !) 

                Tập quán dân gian Việt nam, thường là chồng day vợ, vợ không có quyền được dạy chồng (có, nhưng rất hiếm). Thời nay, nam nữ bình đẳng nữ được tôn vinh nâng cấp nên chuyện vợ dạy chồng, có đấy. Tỷ dụ, vợ trẻ day chồng già, gái xinh đẹp bắt nạt  chồng xấu, vợ giầu trị chồng nghèo, gái to khỏe nắm đầu ông xã dìm xuống nước (phim “Hoa cỏ may”), các chị vợ yếu ớt, do được học hành nhiều nên cũng  mưu mô lắm...

 Mỗ xin kể một câu chuyện có thật, vui, rất vui là đằng khác. Xin bắt đầu: Một anh chồng nọ cứ muốn dạy vợ con bằng “thượng cẳng  tay và hạ cẳng chân”, it có chuyện chỉ có chửi mắng, quát tháo hoặc nặng lời khuyên dạy. Ngược lại, chị vợ cũng rất biết điều và khôn ngoan, nhường nhịn, không muốn ồn ào trong nhà. Khi bất đồng với chồng chị lại tránh xa, khỏi to tiếng và để  khỏi việc “bé xé ra to”, con cái cũng nghe theo lời chị. Khi nguôi nguôi chị mới quay trở về tươi cười, vui vẻ, coi như không có chuyện gì xảy ra; thế là hòa cả nhà  Anh chồng hơi khó biết điều, thi thoảng vưỡn  thượng  hạ  dạy vợ. Nhưng, việc gì cũng có giới hạn “lim”, chịu đựng  cũng có mức độ, khi chồng  quá đà, nhất là muốn sĩ diện ta đây... hoặc khi có chút ma men thì “tập quán dân gian” lại xảy ra tức khắc. Chị đã nghĩ ra một mưu kế, mưu này chỉ có phụ nữ mới thực hiện được, rất hay, rất bài bản, chắc chắn bạn đọc khó đoán ra được, lần này chị phải vận dụng. Các ông chồng ạ! Thưa cấc ông, phụ nữ Việt nam cũng có nhiều mưu mô lấm đấy, rất thông minh, kể cả việc nước lẫn viêc nhà. Chả thế mà Quốc tế có ngày riêng cho phụ nữ (8/3), nhà nước ta cũng có ngày giành cho các bà đấy(20/10). Chị vợ không đủ sức để thượng hạ tay chân như đức ông chồng, nhưng cũng phải dùng mưu cho chồng một bài học để bỏ thói hung hãn bắt nạt, khinh vợ, coi thường bà xã. Lần ấy, hai vợ chồng có to tiếng và anh cứ tự nhiên như ruồi, xông vào đấm đá chị, chị không chạy, và không thèm chống đỡ và tránh như mọi lần, mà ngay tức khắc chị luồn cúi xuống gầm chân anh tóm bộ hạ (xin lỗi, nôm na gọi là dái) năm chặt bóp khá mạnh. Anh chồng đau quá không sao không dẫy ra được, há mồm giơ tay kêu hự hự (!)  chịu thua. Tuy vậy chị cũng không dám bóp mạnh, sợ “thọt lên cổ” thì mất hết. chả còn gì. Chị cười (he ...he !), chơi trò này còn hơn cả đấm đá. Thế là hòa cả làng. Lần thứ nhất chị day chồng!

           Nhưng anh ta cứ vưỡn thế, không muốn bỏ cuộc dạy vợ. phải tìm cách đối phó, có lẽ đàn bà chỉ có mỗi một cách ấy thôi coi như đặc hiệu, còn ngoải ra thì.... Anh dùng mưu kế đặc biệt, kiếm một cái gáo dừa nho nhỏ, vừa vặn..., khoan lỗ buôc dây chắc chắn, khi cần treo vào thắt lưng. Lần này anh ta đè đánh vợ, như những lần trước, chị vơ cúi luồn tay bóp, nhưng sao nó rắn thế này, bóp mạnh cũng  không nổi, đành bải chịu thua. Anh ta hả hê, phải thế chứ!

          Chị theo rõi, biết đó là cái gáo dừa anh chồng dấu chỗ kín đáo. Chị theo dõi tìm thấy chỗ để, rồi  nghĩ ra một mưu kế! Lấy mỡ gà trộn lẫn với mật bôi vào trong cái gáo dừa. Mỡ gà thơm, mật ngọt làm cho kiến vàng tìm đến ăn. Cùng lúc chị vợ gây sự, anh ta đeo gáo dừa vào,   buộc treo thật chặt vào thắt lưng sẵn sàng thượng hạ, lần này thì đừng có hòng. Chị vưỡn cứ im xem sao (?). Thế là bị kiến vàng đốt vào bộ hạ, anh dẫy đành đạch, đau kêu, tháo cái gáo dừa, chị xông vào giữ chặt dây, không cho chồng cởi. Chị đứng nhìn cười khoái trí. Chị đã nghiên cứu trước, kiến vàng đốt thì rất đau, nhưng bộ hạ không thể thọt lên cổ, vưỡn nguyên si.  Anh thua hẳn,  hứa từ nay không dám đânh chị nữa. Chị cười rất to (Hô...Hô !). Lần thứ hai chị dạy chồng.

 Câu chuyên tạm dừng ở đây. Chắc chắn còn nhiều lần thắng thua (hi...hi !). Thắng/thua chỉ ban ngày thôi, còn đêm khuya thua/

thắng thì không biết đâu mà lần, he…he!

                                                            

 

Thứ Bảy, 25 tháng 10, 2025

 

Mỗ - Chm phy (;)

 

Mỗ  đặt cho mình  cái tên Chấm Phảy để tự trừng phạt !

Mỗ, hồi con trẻ thanh niên thích đùa với bạn bè, nhất là bạn chơi thân,  hay đặt tên cho những bạn bè có nét riêng đặc biệt để gọi cho vui. Bạn bè cũng khoái mỗ đùa vui như thế. Một bạn, khi tuổi ngoại tứ tuần rồi mà vẫn chưa vợ, khó yêu, không dám gần phụ nữ, ..  có thể ế  mất, mỗ đặt cho cái tên Evo, (ế vợ), nghe như tiếng Lào. cái tên đó được lưu truyền rộng, mãi cho đến khi  bạn cưới được vợ  thì mới xoá được tên Evo, và trở lại tên chính danh trong “khai sinh”. Một bạn khác, do bị ,  thương thời đánh Mỹ,   một chân  đi hơi  lệch, bước mạnh bước nhẹ, mỗ liền đặt cho ban cái tên Chấm Phảy. Sau mỗ thấy, đặt tên bạn  như thế thật không nên, là xúc phạm vào tật nguyền của bạn, nhất là bạn là thương binh  Nhưng đã chót rồi, mỗ mong bạn thứ lỗi, do mỗ hơi bị “ngu” vô tư. Cậu ta cũng thông cảm, coi chỉ là chuyện vui đùa thôi mà. Cho đến gần đây, mỗ bị viêm khớp gối, chữa mãi, thuốc thang nhiều lắm, hàng tháng phải đến bệnh viện Hữu nghị xin thuốc uống,  có đỡ nhưng không khỏi. thầy thuốc bảo phải kiêng đủ thứ , bia, rượu, mỡ và những thứ nhiều đạm ,thế có khổ không cơ chứ, mỗi lần tết đến mỗ kém vui. Đến giờ phút này Mỗ đi lại kiểu phảy chấm như bạn. Mỗ rất ân hận! Đối với   bạn Chấm Phảy,  chỉ là  đùa vui vô ý thức mà thôi, nhưng dù sao mình cũng có lỗi, thâm chí có tội. Câu tục ngữ  “Cười người hôm trước hôm sau người cười” vận vào bản thân mỗ, chính xác.

 

 Mỗ phải đến nhà Chấm Phảy để “tạ tội” và nhận sự trừng phạt. Nhưng ông  bạn lại rất vui, bắt tay: “chúng ta đều chấm phảy, thôi thế này, tôi là “Chấm Phảy A” còn ông là “Chấm Phảy B” . Bạn đem rượu ra, mặc dù mỗ  phải kiêng nhưng cũng nâng cốc: Chúng ta cùng CHẤM PHẢY! Rất zui he…he!

Từ hôm đó , thấy đỡ đau hẳn, đi lại “chấm phảy” vưỡn còn nhưng cảm giác không rõ. Có lẽ mỗ đã làm trọn phận sự nên tâm linh trở nên thanh thản, thiên hạ, trời phật không cố chấp, sẵn sàng tha thứ cho những kẻ biết ăn năn hối lỗi. Hãy vui lên, bệnh sẽ dần dần ổn định đấy Chấm Phảy B ơi !

Đến nay, đã hơn hai thập kỷ rồi, tuổi đã cao, bát thập rồi , chân lại đau, đi rất chậm, đó là tất nhiên của quy luật tuổi tác, chẳng ai trừng phạt cả, đi đâu cũng phải cầm gậy, mỗ  tự cho mình cái tên Chấm phẩy như cũ. Nhưng vui, Hi…hi !

 

Thứ Bảy, 18 tháng 10, 2025

 

CHIM và BƯỚM

                                                                     

          Ngày 8/3 và ngày 20/10, ngày của cánh đằng ấy, tớ viết một bài để chúc mừng. Tớ không viết về chuyện chính trị, hoặc khen, tâng bốc, nịnh bợ, để đằng ấy phổng mũi, hoặc chê bôi để đằng ấy tức tối, mà hoàn toàn viết về những chuyện vui, rất vui có thật 100% trong đời sống thường ngày, trong quá khứ, và cả trong tương lai.

        Cánh đằng ấy có bướm, cánh đàn ông chúng tớ có chim.Tớ không đùa tếu đâu nhé, nói rất nghiêm túc đấy, (he…he!).“Chim và bướm” là tài sản vô giá của người, của dân tộc, luôn được giữ gìn và bảo vệ để làm cho nòi giống phát triển. Trong đời sống thì bướm quý hơn chim. Bướm, các nhà khoa học gọi là cửa mình, bởi nó là cửa của tử cung. Nơi sinh ra con người…, cả vua, chúa, các lãnh tụ nguyên thủ quốc gia, vân vân…,  xin vô phép, kể cả xúc vật. Trong đời sống, cung” là ngôn từ chỉ những nơi cao quý, sang trọng (cung vua chúa, cung đình, cung điện, cung văn hóa, cung trăng…).  Vua mới được ở trong cung,  hoàng hậu, phi tần cũng chỉ ở phía hậu cung. Cửa  cung  rất oai nghiêm và nghiêm ngặt, chỉ các quan đại thần khi được vua vời mới được qua lại. Tử cung cũng là “cung”. Bướm là cửa tử cung, muốn  vào  phải được luật pháp  cho phép. (He…he..!)

    Thời đại ngày nay “bướm” còn được coi ví như “chân lý” (Có con người từ chân lý sinh ra). Chân lý trừu tượng được hình tượng, cụ thể hóa, rất cao, rất hoành tá tráng. Những con người khác thường, những con người oanh liệt mới được sinh ra từ  chân lý.  Còn loại người như tớ và… chỉ sinh ra từ BƯỚM.

 

Bướm quý như thế, người đời muốn được thơm lây nên thường hay dùng để đặt tên. Có nhà  đặt ngay tên con gái là L.., lấy ví dụ:” Hai đứa cùng bằng tuổi nhau mà cái L.. nhà bà lớn quá, lớn hơn cái Thớt nhà tôi!”, hoặc “L.. ơi, con đói rồi à, nín đi, mẹ lấy cơm cho L.. mẹ ăn! ” (Tiếu lâm VN). Nhiều nơi, nhiều  địa  phương dùng để đặt tên làng, tên phố,…tạo nên ấn tượng, người đời khó quên: 

 

 

 

                                                                                                                                                                        

 

 

    Ảnh cóp tren mạng internet

 

Đằng ấy thấy chửa ! Nhà nước cũng phải giành 2 ngày vui cho phía đằng ấy, ngày 20/10 và ngày 08/03 (ngày của quốc tế). Đến hẹn lại lên, hễ cứ đến ngày ấy là thiên hạ, các văn nghệ sĩ lại rùm beng, hoa đắt như tôm tươi, thiếp  

mừng bay tung tăng, thơ ca, báo chí, truyền hình lại  được  dịp …Đến ngày ấy bọn  (chim), chúng tớ phải chăm chỉ, được vinh dự làm vua bếp, tự giặt hộ bà xã quần áo của chính  mình

 Nhân ngày 20/10, tớ chúc mừng đằng ấy, được nhàn hạ và vui, có nhiều hoa, nhiều thiệp mừng nhiều thơ tặng …(He…he!)     

Câu ca dao dân gian:

                        Công cha như núi Thái sơn

                 Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra.

Núi Thái sơn (chim) cao mấy  cũng cũng đo được, nhưng nước trong nguồn  (bướm) chảy ra,  không thể đong đo được. Cha kính, mẹ thờ là vậy.       

 

 

Thứ Ba, 7 tháng 10, 2025

 

ÔNG HỢP

 Ngày giỗ: 15-11 Âm lịch

     Ông Hợp sinh năm 1926 (Bính Dần), (lý lịch năm  2928 ). Còn nhỏ đặt tên là Hạp, sau vào  bộ đội Ông đổi tên là Hợp, từ đó đến nay gọi là ông Hợp (ít người gọi là Hạp)

Ông đi hoc sớm, còn nhỏ  hoc lớp đồng ấu  Vũ xá (tương đương với vỡ lòng ngày nay). Sau đó hoc tiểu học  huyện  Phong Doanh ( tại Thượng Đồng).  Ông   học trung học ở  Nam định.

      Sau khi Pháp chiếm lại Nam định, Ông bỏ học, về làng Tống xá, quê nhà, tham gia phong trào Dân quân .

       Năm 1948, Ông đổi tên là Hợp, trốn gia đình tòng  quân  vào bộ đội huyện, (tự bỏ nhà đi, khi đó chưa có luật nghĩa vụ quân sự). Gia đình biết nhưng không tìm về, bố mẹ nghĩ nhà có ba con trai, Hạp, con lớn tòng quân  chống Pháp xâm lược là hạnh phúc cho gia  đình, lợi cho tổ quốc.  Quá phấn khởi, anh bộ đội trẻ thường xuyên đưa đơn vị mình về nhà  nghỉ, và còn đem nhiều bao gạo của nhà ủng hộ đơn vị bộ đội, khi  bộ  đội  thiếu ăn .

      Đến khoảng 1950 (không rõ năm tháng) Ông được kết nạp   Đảng Cộng sản Đông dương  (nay là Dảng CSVN). Thấy Ông có trình độ văn hóa, đơn vị cho đi học lớp y tá để phục vụ trong quân đội.

      Sau hòa bình đến năm 1958 Ông được đi học y sĩ, học xong ông chuyển ngành vào làm ở Tổng cục đường sắt . Sau chuyển về công tác tại bệnh viện Lạc quần (Nam định), rồi về ty  y tế   Nam định  (nay là sở y tế).

       Đến 1960, Ông được đi học Đai học chuyên tu y tế thành Bác sĩ. Tốt nghiệp ra trường Ông về bộ Y tế công tác ở cục Đào tạo, vụ Tổ chức cho đến khi nghỉ hưu.

       Trong thời gian công tác, Ông không được đi nước ngoài học, nhưng thường hay được đi công tác ở các nước Pháp, Thái lan, Đức,… Trước khi hưu, Ông dược đi Liên xô một năm làm điều trị về Y học cổ tryền.

       Ông nghỉ hưu đã hơn 30 năm, sống với gia đình nhỏ và các cháu ở Hà nội. Nhưng ông là con trưởng nên thường xuyên về quê những ngày giỗ chạp, thăm ông bà, chăm sóc  ông  bà, chữa bệnh khi ông bà và  người nhà khi ốm đau, kể cà bà con họ hàng và làng xóm.

      Cả cuộc đời sống ở mọi nơi, mọi lúc, Ông chủ yếu làm y tế. không bảo giờ bị khiển trách, kỷ luật, bị người chê, kẻ trách. Ông không rượu, bia thuốc lá, không nghiện ngập….

      Ông có nhiều công lao lo cho các cháu nội ngoại trong gia đình,  được các cháu yêu quý, coi như bố đẻ.

      Ông  sống với gia đình nhỏ, với vợ con, cháu chắt ở Hà nội, anh Tuấn con trai Ông, đích tôn của gia đình và sẽ là chi tộc trưởng, nhưng mất sớm, mới 64 tuổi ( năm 2022). Đến năm 2025, khi ấy 98 tuổi, Ông bị ốm nặng, phải nằm bệnh viện Hữu nghị điều trị.  Do tuổi  cao, bệnh trọng, điều trị không khỏi, đến 16 giờ 11, ngày 15, tháng mười một(tháng Tý), năm Ất Tỵ (24/1/ 2025)  Ông “ra đi” với tổ tiên ngay tại bệnh viện Hữu Nghị

       Ông Hợp thọ 98 tuổi, mất khi tuổi cao nhất làng Tống và họ Nguyễn văn. (A). Làng và họ tộc  muốn đưa Ông về an nghỉ trên “mảnh đất quê hương, nơi đã trộn “xương máu” cùng ông, cha, tổ tiên…, Ông  là trưởng tộc của một chi họ Nguyễn, con trưởng cụ Lộng (tức cụ Gián). Hôm ông mất, cùng với mong muốn của họ hàng làng quê, lễ tang phải được tổ chức long trọng ở quê, nơi chôn nhau cắt rốn  Nhưng do hoàn cảnh và điều kiện  phải đưa đến  nghĩa trang văn điển thiêu xác và để ở đó. Khi đưa ông, dân làng Tống và họ Nguyễn văn lên rất đông.  Khi thuận lợi có điều kiện sẽ đưa về quê cha, nơi chôn nhau cắt rốn để an nghỉ ngàn thu.

 

Thứ Tư, 4 tháng 6, 2025

 

Tết Đoan Ngọ - 5/5

 

Hôm nay, mồng 5 tháng 5 âm lịch, (ngày tết Đoan Ngọ),  Nay đã ở độ tuổi hồi nhi, đọc trên mạng mỗ mới hiểu hết được  ý nghĩa của nó. Chỉ nghe người ta nói, có tham khảo  thêm các cụ cao niên, tết Đoan Ngọ là ngày giỗ của ông Khuất Nguyên bên Tàu (bay giờ gọi là Trung Quốc), một vị đại thần của nước Sở cuối thời Chiến quốc, tác giả bài thơ “Ly Tao” nổi tiếng, ông đã trẫm mình xuống sông tự vẫn vì bất đồng với thời cuộc.

 Thật ra, tết Đoan Ngọ (đoan ngọ là giữa trưa) là cái tết của cả một vùng đông Á. Nước Tàu thì coi đó là ngày giỗ của Khuất Nguyên, Triều Tiên coi đó là ngày truuyền thống dân gian. Việt nam ta nhiều đia phương  có phong tục riêng lại coi là ngày giỗ tổ Âu Cơ, nhưng, nhìn chung ở VN cả nước từ nam ra bắc, mọi miền, coi đây là tết của phong thủy và thời vụ, gọi là tết “giết sâu bọ”,  hay phá hoại mùa màng.

 Tục lệ chung ở An nam là giữa trưa ngày mồng năm tháng năm âm lich, đúng giờ Ngọ (11h – 13h), theo khoa vũ trụ hoc thì đố là lúc mạt trời gần trái đất  nhất, gia đình phải làm cỗ cúng, ăn hoa quả có vị chua ngọt và rượu nếp (gạo nếp lứt lên men) để giết sâu bọ, rồi đi tắm  giết rôm xảy, tránh bệnh tật để bước vào thời vụ mới .  Hồi nhỏ mỗi lần tết Giết sâu bọ mỗ lại được mẹ mua hoa quả  như mận, đào, táo, cam, quýt … xong rồi, giữa trưa đi tắm giết rôm, và mụn nhọt, bố mẹ còn mua vòng hoa giấy đeo cổ đễ ghi nhớ. Rất vui, he… he!,,, ăn xong rôi đâu lại đóng đấy, rôm xảy  vẫn mọc đầy người. Eo ôi, còn hơn thế nữa!  Mỗ đã rất từng trải về ngày tết giết sâu bọ. Hầu như lần nào cũng thế, ngày thì giết sâu bọ, đến tối thì biết tay nhau,  “bung đạu lang kều”, “ta lanh banh bách” chạy nhanh tim nguồn hạnh phúc, nhẹ cũng són mi ra quần, không chỉ trẻ con mà người lớn cũng vô  sô. Chuyện đó thành thường lệ mỗi khi tết Đoan Ngọ đến, dân gian đã đúc kết thành câu châm ngôn răn đời: “ăn mồng năm, nằm mồmg sáu”.  

Một thời văn minh, do phong trào duy vật thịnh hành, chống duy tâm, chống phong tục suy đồi, cùng lúc thời bao cấp nghèo đói khó khăn,  nên tết Đoan Ngọ  mất hút hàng lươn, tuy không mất hẳn nhưng ít người quan tâm đến, các công chức cơ quan, những người tiến bộ có lập trường, ăn lương nhà nước thì quên đứt đuôi. Trẻ em hầu như không biết giết sâu bọ là cái chi chi....

Ngày nay, do kinh tế phát triển, đời sống nhân dân khá hơn, với lỵ thời kỳ “âm lại thịnh, dương nhạt dần”, nên tết Đoan Ngọ mồng Năm lại trở lại thịnh hành như xưa, thậm chí còn hơn xưa. Tết đến, trước một hai ngày, chợ bán đầy hoa quả, hàng tết, nhiều chưa từng thấy, hoa quả loại sang, đắt tiền, dành cho  nhà giầu, đủ cả. Trên phố nhiều người rao bán rượu nếp, măng chua, phục vụ tận nhà,  rất tấp nập, vui nhộn…Tết giết sâu bọ đến  đúng vào không chỉ đúng kỳ nghỉ hè, nhiều ông bố bà mẹ cũng nghỉ luôn giết sâu bọ với con cháu. Trẻ con, người lớn, giết sâu bọ nhiều, nhưng bằng thực phẩm, hoa quả rất không an toàn, hoa quả Tâù, Thái lan ... ngon mồm, hàng nội  rất nhiều, quá “ sạch…sành… sanh..”. Chuyện “ăn mồng năm nằm mồng sáu” lại trở thành muôn năm (!) các chư vị oai phong không chỉ nằm mồng sáu có khi  nằm tới mồng mười... Bây giờ, thời đại khoa học thực dụng hơn nên không gọi “đi nhanh về chậm” nữa mà gọi mốt hiện đại, vui “Đi phóng pháo về bà già”, ((he… he!..) .

 

Chủ Nhật, 6 tháng 4, 2025

                                         Chuyện vui ngày nói dối.


       Ngày 1-4 hàng năm là ngày “nói dối” (còn gọi là ngày cá tháng tư, không hiểu tai sao gọi thế). Mỗ tra từ điển Tiếng Việt “Nói dối” là cố ý nói sai sự thật”, nhưng khái niệm này không sát với “nói dối” ngày 1-4. Trong đời sống, nói dối có khi cũng cần thiết khi cho kết quả tốt đẹp, ngược lại, nói dối  để lừa gạt, để lường, để cướp của, để hãm hiếp, để giết người, để xỏ xiên nhau, …thì vô cùng tệ hại. Nói dối ngày mồng một tháng tư có ý nghĩa riêng của nó, viết ra thì dài dòng lắm, chỉ xin nói nôm na, nói dối là để đùa cho vui, vui trong mối quan hệ người với người, nói dối ngày 1-4 không chỉ rất lành mạnh còn mang ý nghĩa nhân văn. Mỗ ít quan tâm đến ngày nói dối 1-4 nhưng mỗ đã một lần bị nói dối, mỗ nhớ đời, mỗi lần nghĩ đến lại thấy vui vui. Mỗ xin kể lại toàn bộ câu chuyện “nói dối” liên quan đến mỗ để bạn đọc xem có tức cười không. Câu chuyên như thế vầy: Hồi chưa nghỉ hưu, trong cơ quan, một ông bạn thân, tuổi đã quá “băm” sang “tứ” rồi mà vẫn “phòng không lạnh ngắt”. Bạn bè thân thiết đặt cho lão cái tên là Evo (Ế vợ). Lão có tính hơi khác  người, tóc để dài che gáy, chờm cả cổ, râu ria cũng tương đối, lão khoái lấy vợ lắm, nhưng yêu cầu cao, vợ phải xinh đẹp, trẻ, có trình độ ít nhất phải là đại học. Không phải nhà thơ nhưng lão hay tán thơ, nhưng,  tán gái thì lão hơi bị “quém”. Gái thiên hạ thì không hề chi, nhưng gái trong cơ quan, hễ cứ trông thấy lão là tránh xa, cho là lão hâm nghìn độ.
          Hôm ấy đột nhiên mỗ nhận được thiếp mời cưới của lão Evo, trong thiệp có chữ lồng rất hoành tráng, và ghi đầy đủ ngày giờ và địa chỉ khách sạn…Ôi thật quá bất ngờ, mỗ không thấy hơi ho gì gọi là yêu đương, không biết đã nạp tài, nạp thái gì chưa, đùng một cái lão vu quy. Mỗ đoán chắc là cần phái đánh mau thắng mau, lão và gia đình sợ hỏng việc trọng đại. Vả lại lão cũng rất vụng về nên mới thế.  Nhận được thiệp của lão mỗ mừng lắm, thế là lão ta bỏ được cái tên Evo.  Mỗ đã chuẩn bị đày đủ đồ mừng, và dự tính phải đến sớm hơn xem có gì góp ý và có việc gì làm cho vui. Mỗ điện cho mấy ông bạn thân thiết hẹn đến cùng giờ. Đầu máy bên kia, một tiếng cười hô hố rất to: Ông có biết hôm nay là ngày gì không, biết tính thật thà của ông, thế nào cũng mắc lừa, bọn này bịa ra giấy mời đấy. Hôm nay là ngày 1-4 ngày nói dối, lừa ông một tí cho thêm phần zui zẻ, chứ lão Evo “nghìn độ”mà nhanh thế thì đường phố hết tắc! Mỗ cũng he he cười gượng , mình cũng bị mắc lừa. Nhưng quá may, mỗ mà mặc complê, cà rà vạt, đi dày tây, một mình đến thẳng ngay hôn trường thì không biết điều gì sẽ xảy ra, chắc chắn sẽ bị tưng hửng, rồi thành giai thoại vui để đời.  
        Cũng từ đó mỗ rất chú ý đến ngày 1- 4, và cũng vì thế mà đêm nay mỗ viết câu chuyện này để zui một mình.

Thứ Tư, 2 tháng 4, 2025

 

TIÊT THANH MINH

         Thanh minh, theo dương lịch vào ngày 4 tháng 4 hàng năm,  ngày thanh minh (âm lịch) trùng với ngày 4/4 dương lịch. Năm nay ngày 4/4 (Thanh Minh) trùng với ngày 7/3năm Ất Tỵ. Thanh minh, không phải chỉ có một ngày mà theo thời tiết (tiết  thanh minh cỏ mọc  xanh non tươi tốt), ngày thanh minh chỉ là tục lệ dân đi tảo mộ và đi dạo  trên cỏ xanh tươi mùa xuân.Trong truyên Kiều Nguyễn Du có câu:

: “Thanh minh trong tiết tháng ba, lệ là tảo mộ hội là đạp thanh, gần xa nô nức yến anh, chị em sắm sửa bộ hành chơi xuân”. Đi du lịch,  các đôi trai tài gái sắc  gặp nhau như Thúy Kiều và Kim Trọng gặp nhau  “mặt mơ tưởng mặt” duyên thầm thanh minh.

Theo truyền thuyết của Tầu, Ngọc hoàng có một cô con gái tên là nàng Bân. Nàng Bân rất xinh đẹp, chăm chỉ, hay lam hay làm, luôn  chân luôn tay. Tính tình nữ nhi cẩn thận nên làm gì cũng chậm. Nàng cưới chồng dịp  trời xe lạnh, nàng khâu bộ áo cưới cho chồng sắp cưới, vì do quá chậm nên mãi đến tháng ba trời hết lạnh mới khâu xong bộ quần áo cưới, nàng Bân rất buồn. Ngọc hoàng biết ý thương nàng, chiều nàng nên khiến cho trời rét để chàng vận bộ quần áo cưới nàng Bân khâu.  Bởi thế nên gọi retsthan minh là rét nàng Bân. Thời nay, kinh tế thị trường, khá hơn, có vô số nàng “Bân” xinh đẹp nhưng lại rất lười do thị trường, mua bán dễ dàng, trong các siêu thị, quầy hàng trang sức rất “hoành tá tràng”,  không nữ nhi nàng “Bân” nào phải ngồi khâu cả, chỉ vèo một tí ra siêu thị là mua ngay được một bộ comple theo ý nàng “Bân” thời nay; kiêu như bành trôi bánh chay tết Hàn thực.

 

Thứ Ba, 1 tháng 4, 2025

 

TẾT HÀN THỰC – 3/3

Hôm nay mồng 3 tháng 3 âm lịch. Mỗ ngồi nhớ lại ngày này những năm xưa. Dân ta gọi  3/3  là tết bánh trôi bánh chay, nơi thì gọi là tết hàn thực (ăn  lạnh).  Nơi  gọi là tết Tam  trùng, (vì tháng và ngày đều trùng lặp là số 3). Gọi là tết Thanh  Minh là không chính xác ( bởi do chữ tiết và chữ Tết gần nhau) ,họ hiễu lầm tưởng là một.  Dân ta có phong tục làm bánh chay và bánh trôi vào ngày  này, vui là chinh. Bánh trôi đều bằng bột gạo nếp pha chút bột gạo tẻ,  bánh chay    nhân bằng cục mật nhỏ,  để trên đĩa; bánh trôi không trộn mật nhưng thả nổi trên bát  mật có pha  thêm vài thứ. Ngày 3/3 hầu như gia đình nào cũng làm bánh trôi bánh chay, cô dâu mới về khéo tay trổ tài làm bánh trôi bánh chay, cả nhà nịnh khen ngon, rất vui!. Thời kỳ “dương thịnh” bánh trôi bánh  chay bị mất hút hàng lươn, lớp trẻ hầu như không biết, người cao tuổi không còn nhớ, chỉ có  lớp người “hoài cổ” như mỗ   thì vưỡn nhớ như in.

Dần dần xã hội trở lại thời kỳ “âm thịnh” xưa, bánh trôi bánh chay quay  trở lại và thịnh hành. Nhưng vì là thời kỳ cơ chế thi trường nên phần  lớn là mua ngoài chợ, ít gia đình tự làm.

 

Thứ Bảy, 15 tháng 2, 2025

 

VALENTINE-14/2

        hôm 14/2, năm ngoái,  VTV1 thấy có cảnh về Valentine rất khôi hài, thậm chí sai,  trong đó một hàng xe ô tô hoa,  xe đạp chở hoa trên đường phố.  Thậm chí thấy một cảnh   rất là “ngu”, một thiếu nữ ôm hoa nhân ngày 14/2 tặng  một bà cụ già. Ngồi nhớ lại, vốn hay viết blog Mỗ ngồi viết một tí văn cho đỡ buồn:

                   Thế kỷ thứ III sau công nguyên, Đế quôc La ma mã tham gia nhiêu cuộc chiến tranh đẫm máu. Hoàng đế cấm trai gái trẻ hôn nhân cưới xin để nhập quân đội. Linh muc Valentine ủng hộ dân chúng đã chống lại sắc lệnh của hoàng đế. Linh muc Valentine bị bắt và kết án  tử hìnhTrước khi ra pháp trường, ông gửi tấm "thư tỏ tình" đầu tiên cho cô con gái của viên cai tù Asterius, một thiếu nữ mù lòa bẩm sinh đã được ông chữa lành bằng phép lạ trước đó vào ngày 14/2. Dần dần ngày 14/2 hàng năm đã trở thành ngày trao đổi các bức thông điệp của tình yêu và  Valentine đã trở thành vị Thánh của những lứa đôi. Người ta kỷ niệm ngày này bằng cách gửi cho nhau những bài thơ và tặng cho nhau những món quà truyền thống là bông hoa hồng và sô cô la. Ngày 14/2  và tên Valentin trở thành ngày ngày tình nhân  của toàn cầu, ngày văn hóa của thế giới không riêng của nước nào, ngày 14/2 không phải là ngày hội tập thể, mà là của cá nhân với tình nhân-ngày tình nhân. Hoa Va len tin, là bông hoa của nữ tăng cho nam, không phải tặng cho cụ bà. Nhân ngày 14/2 Mỗ tôi có mấy câu thơ vui tặng bạn đọc, mỗ năm nay, bát thập rồi, chỉ vui thôi:

Yêu kụ  biết nói làm sao,

Mấy vần thơ tấm lòng đào tăng k.u..

 

Thứ Bảy, 1 tháng 2, 2025

 

TẾT….TẾT…TẾT HẾT RỒI…!

          Gần đến ngày tết, các cháu nhỏ, hát trên ti vi “tết… tết… tết đến rồi!...xuân ơi xuân lại về rồi !”, âm lượng câu hát  có vẻ đón chờ, vui nhộn.

      Hôm nay sắp đến ngày15 (tết Nguyên tiêu). Các “ca sĩ” lại hát “tết tết hết rồi ! ”. Chưa hết đâu…!  Nhiều nhà vưỡn còn (giò, bánh chưng rượu, bia, bánh, kẹo…). Thời cơ chế thị trường này thì tết trở nên loạn xạ,  không biết đến bao giờ mới hết tết. Trước tết, lệnh nhà nước cấm  đi tết, các cơ quan, các  cán bộ  nghiêm chỉnh im re chấp hành. Sau tết “…lại đến rồi!”.  Nói hơi quá đáng, nhiều người, kể cả xếp lớn, chuyển  tất cả mọi việc  trước tết cấm, sau tết, không thấy lệnh.  Phong bao, quà cáp  “đi đêm” như trước, thậm trí, còn trắng trợn hơn.  Quà cáp vẫn cứ chạy vòng quanh tít mù từ nơi này sang nơi khác, vị này sang vị khác. Rất buồn cười, món quà đó có khi lại quay về chính mình (he.he!) . Chắc độc giả ngoài cuộc đều hiểu cả.

        Năm nay sau tết có nhiều lễ hội, nhiều khu du lịch hoành tá tràng, việc mời nhau đi nhậu, đi du liếc, đi phượt phát triển hơn,  đậm đẹt hơn. Ăn mặc theo mốt thời trang không còn hạn chế.   Riêng tác giả (tôi), tuổi cao, đầu óc lú lẫn, khớp đau không dám đi ra đường, đi chơi,  giao thông phức tạp từ ngõ hẽm đến đường lón nên tuổi cao rất sợ, tôi vẫn chỉ ngồi ở nhà  đọc mạng, viết giao lưu trên blog cho zui.

 

 

Thứ Tư, 1 tháng 1, 2025

 

 

Giê su Con Đức Chúa Trời

Hóa thành  nhục thể làm người trần gian

Rao truyền công lý , bình an

Ban ơn cứu độ muôn dân được nhờ

                             (Lịch 2021)

Merry Christmas! Kính chúc tất cả mọi người một mùa Giáng Sinh an lành và một năm mới sắp đến tràn đầy hạnh phúc.

Những năm trước, mỗi khi Noel mỗ lại  viết một tản văn về ngày Noel   cho vui và đỡ buồn. Mấy năm nay do covid 19 hoành hành, chắc chắn noel không rầm rộ như mọi năm, có lẽ chỉ có dân theo đạo thiên chúa, mới đến nhà thờ. Mỗ tuy là dân lương không tôn giáo, nhưng cũng rất gần giáo dân, năm đầu dạy học mỗ dậy ngay nhà thờ Nấp (Yên đồng) có quan hệ với giáo dân, anh rể và gia đình đi giáo.

   Đi chơi đêm noel



      Sống ở Hà nội hơn 40 năm, tớ hầu như không đi chơi đêm Noel, Duy có một lần, khoảng đầu thập kỷ 80 thế kỷ trước, hồi còn ở 4 Lê Thánh Tông,  12 giờ đêm noel, tớ đến nhà thờ Lớn nhưng quá đông, không thể nào vào được bên trong, phải đứng ngoài xa, rất xa, tớ đành phải quay ra đi quanh bờ Hồ. Người và người, giống như tớ, lũ lượt như mắc cửi, phần nhiều là các đôi trai gái trẻ dắt tay nhau đi quanh hồ tìm nguồn hạnh phúc trong đêm giáng sinh. Thiên hạ gọi đùa là đêm “nô em”.Từ đó đến nay tớ cạch.

         Mãi đến năm nay, đã U72, tối 24/12,  mới 8 giờ tối, thấy thiên hạ háo hức đi chơi noel, tớ hứng lên cũng đi chơi xem sao. Nhưng gọi là đi noel cũng chỉ đi khỏi nhà, quanh ao làng dọc mấy phố, công viên khu Định Công, xem không khí  noel ở đây thế nào. Cũng người với người vậy thôi, đi nhậu, uống cà phê và “nô em”. Qua một quán bia ngoài hè phố tớ thấy hai ông già noel trẻ măng ngồi, để râu trên bàn, uống bia hơi với lạc rang. Tiếc quá giá có máy ảnh tớ làm một bô để có tư liệu cho bài này thì giá trị gấp  mấy. Khi về qua một phố đèn không sáng lắm, tớ lại gặp một ông già noel nữa, ông bỏ râu trắng để trên yên xe đứng vạch chim tè bên gốc cây, (he... he). Thấy tớ ông già nô en  ngượng, quay mặt đi không dám nhìn tớ, tớ liền chủ động tấn công:

 - Ông già noel ơi, đừng sợ, cứ thoải mái, ông đây thông cảm, đưa hết quà rồi sao nhàn hạ thế! Lại đằng kia có quán bia hơi, có hai ông già noel đang ngồi uống bia với lạc rang đấy, rồi đi nô em luôn thể !

          Thấy tớ gọi hơi tếu, lại vui chứ không phải chêu chọc gì, “ông” nói ngay:

        - Ông ơi! vất vả lắm ông ạ, cháu là sinh viên đi làm để kiếm thêm ít tiền, chỉ hỏi thăm đường đi, tìm địa chỉ cũng đủ mệt, tốn tiền điện thoại còn bị ngưòi ta chêu chọc nữa chớ. Bây giờ cháu lại quay về lấy thêm hàng ở công ty và tiếp tục cho ðến 0 giờ, noel.

        Về đến chợ lại thấy nhiều bà nhiều chị noel, mặc quân áo đỏ,  râu trắng bán bánh mỳ, hoa, mía, bóng bay…Nhiều ông bà, anh chị, nhiều đôi trai gái xộp túm vào mua. Các bà noel tha hồ bóp, tha hồ chém…



ảnh cóp trên mạng

 

 Đấy, chơi đêm noel vui và nhiều chuyên thế đấy, cần gì phải đến nhà thờ Lớn để chen chúc. Tớ về đến nhà thì thấy cháu tớ đang ngồi chờ ông noel đến phát quà, tay cháu cầm một tờ giấy nhỏ. Đó là một một bức thư cám ơn đã in sẵn, khi nhân được quà cháu chỉ việc điền tên và quà đã nhận rồi ký tên ở cuối, đưa cho ông noel làm chứng từ nộp cho chủ công ty.

       Cháu tớ nhận được kẹo sô cô la, một hộp bút và một băng đĩa hoạt hình “Vui tuổi thơ”.Nó mừng quá, xem, suốt đêm  không ngủ. Hỏi ra mới biết, họ đã thu tiền của cháu từ hôm trước, nào có cho không các cháu đâu.

           Tớ mở computeur đọc mạng internet. Khi mở trang hình trong google thì tớ thấy những hình này.  Ở dưới có chua dòng chữ: Ông già noel trước giờ xuất phát và bà noel bán bóng bay ngoài phố.

 

 



Đây là những gì tớ chứng kiến đêm noel.  

          Vui: Gặp ba ông già noel, hai ông ngồi uống bia, một ông đứng tè ở gốc cây, và nhìn tấm ảnh trên, những ông bà noel thời @, tớ rất buồn cười, đến nỗi nhịn không được phải đi tè…tè !

          Buồn:  Các cháu nhỏ nhận được phần quà bằng tiền của mình từ tay ông già noel rởm.  Ôi đó cũng chỉ là một kiểu “buôn thần bán thánh”! Không biết mọi người thế nào, riêng tớ thì rất buồn!    Thật là vui buồn lẫn lộn đêm noel!

Các cụ noem tập thể…

Đêm noel, mỗ định ra đô thị “Động – Kinh” (Định Công)  để giải tỏa và “xem sao”, mỗ thấy cũng na ná như mọi năm, nhan nhản các ông già noel quần áo đỏ, đeo râu trắng đi xe đạp đưa quà cho các cháu. Dọc các  lô phố cũng có quầy bán hàng , ông noel bán phở, bà noel bán bóng bay, các nam thanh nữ tú đi “nô anh nô em”, các cháu nhỏ theo bố mẹ đi chơi mua  bóng bay, mua bánh kẹo… , các ông bợm đi vui bia vỉa hè. Biết rồi khổ lắm  xem mãi, mỗ quay  về đọc mạng tìm hiểu thêm về thánh Nicola và ông già Noel. Sáng  mỗ dạy sớm hơn đi bộ ngoài đô thị như thường lệ, trời rất lạnh, cây cối còn đang rùng mình trút sương đêm, không khí đêm  noel vưỡn còn.

Qua một bãi sân chung cư cao tầng, mỗ chứng kiến một cảnh hấp dẫn. Toàn sân một mầu đỏ,  nhốn nháo, không phải các “cháu noel”, các “anh noel”,    là các ông, chính xác là các cụ noel, U60 (cụ ông và  cụ bà) trở lên, đang “một… hai” tập thể dục  theo nhạc như mọi sáng. Các cụ cũng măc quần áo đỏ, mũ đỏ, các cụ ông  thì đeo thêm bộ ria trắng dài. Mỗ đứng xem một lúc, thấy rất vui mắt. Xong bài tập buổi sáng, các cụ noel làm bài festival , hai tay cụ ông noel nắm hai tay cụ bà noel hất lên hạ xuống, chân kiễng nhún nhảy theo nhạc nhẹ, duyên dáng như  tuổi dậy thì “noem”. Xong rồi các cụ noel xếp thành một vòng tròn, cúi xuống đấm lưng nhau, ông đấm lưng bà, bà đấm lưng ông, tiến đi  như “đèn cù nó chạy vòng quanh”.



Hình này và hình trên đều cóp pi trên mạng để minh họa

          Mỗ bỏ cả cuộc đi bộ với anh em. Nói gần nói xa chẳng qua nói thiệt!  U 70 như mỗ, tuổi hồi xuân, nhìn cũng khoái, muốn cùng “noem” như các cụ nhưng lại không cùng hội cùng thuyền, chủ yếu là không có quần đỏ, áo đỏ, mũ đỏ, đành chịu  đứng ngây để ngắm các cụ, đợi các cụ noem tí tởn xong mỗ mới ra về.  Lều văn (mỗ) cũng hơi rung động, định nhại bài thơ “Áo đỏ” cho vui nhưng sợ mang tiếng đạo thơ. Mất danh hiệu lều văn “cây nhà lá bờ ao”, mỗ ngượng lắm.

0h đêm noel,25/12/2012

     Ti ế ng hát “Lý ng ự a ô !” !                          Năm 2026 năm con ng ựa , tác giả   xin bàn về ngựa   Ng ự a l à m ộ...