CƯỜI - VUI
Nói về cười thì không bao giờ hết. Khi vui cười đã
đành, khi yêu thương , khi buồn, khi tức tối, kể cả khi ghét bỏ, cũng có thể cười.
Các cháu nhỏ mới lọt lòng cười với mẹ, với ông bà, với người lớn. Khi đã khôn lớn,
hoc sinh từ mẫu giáo đến đại học cũng đều có tiếng cười, cười trong hoàn cảnh
xã hội, cười tâm lý ( cười một mình, cười khi đọc, cười khi lao động)….Theo Mỗ,
tiếng cười, dù trong trường hợp nào cũng làm cho người ta đỡ khổ. “Cười là liều thuốc bổ, là sự giải thoát và là sự chấm dứt khổ đau” (Ecclesiastes ). (buồn cười, tức cười…..)
Trong phạm vi bài này,
mỗ chỉ bàn về Tiếng cười của người tuổi cao. Theo tuyên ngôn Victoria về “người
cao tuổi” của Tổ chức y tế thế giới
(WHO) có ba cái mốc giữ gìn sức khỏe khi trường thọ: Ăn uống cân bằng, vận động có o-xy và tâm lý ổn định. Tuyên ngôn cũng nhấn mạnh: "xin đừng để chết vì thiếu hiểu biết".
Về tinh thần, để tâm lý ổn định, người cao tuổi cần được sống thoải mái, trong đó cười vui là quan trọng, “tiếng cười bằng mười thang thuốc”, cười công năng (cười to) tốt hơn là cười mỉm, cười thầm trong “bụng”. Người cao tuổi nên tránh mọi sự tức giận, khi giận ai nên tránh xa, hoặc tìm cách thăng
hoa (chơi đàn, hát, ngâm thơ…), không cố chấp và sẵn lòng vị tha, tìm bạn tri kỷ hoặc đọc sách để giải tỏa, tất cả tạo nên niềm vui. Người cao tuổi, khi đã bị lú thì ít có người trò truyện, không có
ai tranh luận pha trò…nên khó có cười công năng được, chỉ cười trong tâm trí.
Ví dụ khi tập thể dục cũng nghĩ ra truyện cười, khi đọc trên mạng có vô vàn…
khi chơi cờ một mình, chơi game, viết blog… kể lại cho mọi người nghe cùng vui.
Tuổi già hay nghĩ đến chuyện cũ. Thời
đang còn là công chức, khi tăng lương bổng, khi bình bầu, khi đề bạt chức vụ,
khi phân công công việc…, ở quân đội đi hành
quân, ngủ võng , mũ tai bèo, dép cao su, …nhớ lại cùng vui.
Cụ thơ Nguyên Ngọc nổi tiếng oanh liệt
thơ văn một thời, mặc dù tuổi quá cao vưỡn vui bằng hoài cổ :
“ Tôi là người hoài cổ, tôi yêu và nhớ những gì chưa bị cái gọi là hiện đại
vốn kiêu căng xóa mất” (Hồi ký Đồng bằng)
-
-
Đoạn văn có hai ý. Người
hoài cổ Nhớ lại những gì quá khứ, cái quá khứ dễ thì xóa mất, cái hiện đại thì
kiêu căng. Hai ý của đoạn văn rất hợp với
tâm linh tuổi bát thập. Bản thân mỗ cũng hay “hoài cổ” những đêm khuya khó ngủ.
Hoài cổ là mẫu số chung hợp với tuổi
già.
-
Mỗ năm nay đang ở tuổi “bát thập hồi nhi”, đã từng trải nhiều
việc gây ấn tượng trong đời, tốt có, xấu có. Có những cái xấu, cái tốt do khách
quan, nhưng cũng có cái xấu cái tốt do chủ tự mình gây ra. Trải qua nhiều thời
kỳ, nhiều giai đoạn, từ kháng chiến chống pháp, kháng chiến chống Mỹ. Tất tật
những việc “tốt”, “xấu” mỗ ít quên, thậm chí không bao giờ quên, nhớ dai.
-
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét