M Ố T & Mót
(mode- model-modus)
,..Gọi là “mốt” phiên âm theo tiêng Pháp. Tiếng Anh gọi là “Model", cũng
như tiếng Pháp, đều bắt nguồn từ tiếng Latinh "modus", có nghĩa là “cách thức, phương pháp, quy tắc, mức độ chuẩn mực chung được công nhận tức thời nhưng dễ thay đổi.”
Mốt chỉ nói thời trang, cách ăn mặc là không chính xác ! .
Ở Viêt nam, khái niệm “mốt” phần nhiều hiểu đơn giản chỉ có thời trang. Phạm vi mốt rất
rộng, nhiều lĩnh vực trong đời sống
xã hội, từ sinh hoạt, chơi bời, ăn uống, đồ dùng sinh hoạt đến tâm linh. Riêng
về thời trang thì thấy rõ nét nhất. váy
ngắn, quần đùi, áo hở ngực. Môt chuyện vui: Nhiều thanh niên trẻ (cả nam lẫn nữ) khoái mặc quần
bò sờn rách thủng đầu gối, gấu quần chó
đớp rách lởm chởm, tưởng họ thiếu tiền,
nhà nghèo phải mặc quần rách. Không
phải nghèo đâu mà do phong trào khoái hợp “thời”. Một số cửa hàng thời trang xịn
cũng phơi bán quần rách đầu gối, giá lại cao nữa chứ, mà giới trẻ lại tìm mua nhiều. Có những bạn trẻ có quần bó lành
lặn mới, lại dùng giấy ráp mài cọ cho mòn, bạc. Nếu tinh ý một chút, các xếp bự
đi hội nghị mặc comple cũng thế.
Trong mọi lĩnh vực,
lĩnh vực nào cũng có mốt, đám cưới, thiếp cưới, mừng thọ, hội làng, xây cổng
làng, xây đình chùa cũng mốt, ôtô, xe
máy, điện thoại mobifone. Học hàm, học vị, bằng cấp thật (giả) cũng là mốt thời đại, Thân
thể xăm rồng phượng đầy người, hết chân
tay, cả chõ kín, đầu chọc, tóc nhuộm đó, vàng, nâu, kính trắng mặc dù không cận
hoặc viễn…(còn nhiều nữa)… Tất đều là mốt. Giầu nghèo đều háo hức “mốt”, giâu
thì khoe sang, nhiều tiền; nghèo thì đua đòi mốt để khỏi bị thiên hạ coi thường. Mốt là một nguyên nhân nẩy sinh ra rất
nhiều tệ nạn xã hội như cờ bạc, trộm cắp, cướp, hụi, loạn xã hội,…mất tình cảm bạn bè, thâm chí tình máu mủ. Nhà
nước, các cơ quan từ nhỏ đến to, từ thấp đến cao đều thích mốt, mốt thì nhiều
đấy không thể kể hết, xin đố độc giả kể hết các loại mốt thời nay. (Điện thoại
di động)
“Mốt” xin
bạn đọc bỏ bớt đi dấu mũ (^)
để thành mót thì hay hơn.. .Mốt (mót) cũng na ná giốngnhau, đỏng đảnh có thời hạn.
Còn
những người, nói chính xác, là những
người có văn hóa, thì không thích mốt, sống khác, tránh xa, kệ xác, có cách sống riêng,
không thích khen, chê, thâm chí còn xấu hổ ngại ngùng khi sử dụng mốt. Xin kể một
chuyện thật 100%: Một người, khi gia đình
dọn về nhà mới, ra cửa hàng nội thất định mua một bộ bàn ghế xịn, khắc đú kiểu
rồng phượng, anh ta ngắm nghía mãi, tần ngần fhì chị bán hàng nói, đây là bộ
ghế theo mốt của tàu, nhiêu người khoái mua,
chắc anh đang tính toán, nhưng tôi khuyên anh, không nên mua. Chỉ mua bộ
ghế mây, tre… vừa nhẹ nhàng, dề vận chuyển, lau chùi, giầu, nghèo đều ngồi
được, anh ta nghe lời ngay. Anh ta đến cửa hàng bàn đồ nghi thức trang trí cũng
định mua chữ Tâm rất đẹp, chữ vàng trên
nền đỏ, do nghệ nhân giỏi nam bộ làm nhưng giá rất cao, quá đắt, anh định bỏ đi
thì chị bán hàng nói rất vui, chữ tâm này chỉ bán cho những kẻ giầu nhiều tiền
nhưng vô lương tâm. Ồ! Thế ra ngay cả
những người bán hàng cũng không mót, lại còn khuyên người mua hàng chớ có “mót”.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét